Vườn Cũ (Tế Hanh) (Kỷ niệm Tường Đông) Cánh cổng đi vào run rẩy đưa; Lối đi cỏ rậm phủ che vừa. Ngôi nhà mái cũ rêu in lớp Hé bức rèm đơn đỡ nắng trưa. Nắng nhớ rưng rưng chớp lệ mờ Mây buồn đôi mảnh vẩn lơ thơ. Cỏ cây im lặng như từ thuở Đôi lứa xa nhau vẫn đợi chờ. Cây ổi, cây xoài vẫn đứng đây; Cây lê vẫn ngả ở bên này Ngoài kia hàng chuối thân trơn mát Đôi lứa ...
Tập Nghẹn Ngào (1939) - Tế Hanh
Đây là tập "Nghẹn Ngào (1939)" của nhà thơ Việt Nam Tế Hanh (Trần Tế Hanh) trong nhiều tác phẩm và tập thơ do ông sáng tác. Để xem đầy đủ các bài thơ, tập thơ của ông mời các bạn xem tại đây: Tế Hanh (Trần Tế Hanh)
Phượng
Phượng (Tế Hanh) Lưu ly chất ngọc đọng màu bông Cánh rực hừng theo trận gió nồng Ơi phượng! ngươi là cây đuốc sáng Đất đầy tin tưởng vọng lên không Đốt cháy bao la sánh mặt trời Linh hồn mùa hạ hiện thân ơi! Đời người kết tụ bao nhiêu nắng? Trưa chói chang cao, lửa rạng ngời Phung phí tình yêu quá mực thường Sống thời hoàng tử, chết quân vương Nguy nga cây nở bừng ...
Trái Chín
Trái Chín (Tế Hanh) Hỡi trái dưa lơ lửng trên cành Sắc vàng chín nổi giữa màu xanh Biết bao huyền diệu trong đời trái Từ cõi hư vô đến tượng hình? Giữa lòng đất mẹ, giữa lòng sâu Đây rễ lo toan kiếm mỡ màu Nhựa sống chuyền lan lên nhánh đợi, Nhịp nhàng theo tiếng gọi trên cao Đây nặng niềm xuân máu nhớ bông Điểm thưa chòm biếc, lá chen hồng Nhịp nhàng giây phút âm ...
Chùa
Chùa (Tế Hanh) (Tặng Quách Tạo) In rõ rệt chân trời quá khứ, Chùa không thôi tình tự thuở xa xăm Tuổi thơ tôi là cả một đêm rằm Trăng tỏ rạng sáng chầu quanh đức Phật Hồn thanh thoát chưa hề vương vật chất Đồng vọng xa cùng nhịp tiếng chuông bay Này hai cây bạch lạp ánh hai tay Đôi mắt chói này rung trong ngọn nến Niềm tin cẩn tượng hình nên trái chín Phút tâm thành ...
Cảm Thông
Cảm Thông (Tế Hanh) Nằm trong cỏ một chiều man mác Nghe gió xuân thổi quạt hồn cây Thái bình xanh ngắt từng mây Lá phơi sắc biếc, đời gây mộng đào Chiều trầm mặc, dáng chiều lặng lẽ Dãy bàng cao đượm vẻ đoan trang Thân nghiêm đứng thẳng làm tàn Hồn vui ngự giữa nhịp nhàng bao la Này khăng khít da ta, da đất Mạch cảm thông ngây ngất tâm can Giác quan mở rộng dặm ...
Một Nỗi Niềm Xưa
Một Nỗi Niềm Xưa (Tế Hanh) (Kính dâng cha tôi) Chim quyên xuống đất ăn trùn Anh hùng lỡ vận lên nguồn đốt than (Câu ca dao cha tôi hay hát) Tôi đã sống võng nôi trong tiếng hát Của người cha thất chí trở về quê Khi trưa vắng cây buồn lay bóng nhạt Khi đêm im gió bạt ánh trăng hè. Tiếng trầm nặng vang âm như lệ ứ Tháng năm đầy tâm sự giải khôn ra Đôi mắt rộng vọng xa ...
Trăng Tàn
Trăng Tàn (Tế Hanh) Ta là mảnh trăng đến hồi le lói Nằm trên cao thương hại kẻ trần gian: Nhân nghĩa thờ ơ, thú vui mê mải; Thấy ta tươi, không thấy thuở ta tàn. Ta có lúc lên ngôi trên nguyệt điện Giữa muôn hoa thượng uyển một hoa trăng Cánh bằng ngọc, sáng ngời màu ảo huyễn Nhị bằng vàng ẩn hiện bóng tơ giăng Nhưng vũ trụ không nằm trong bất dịch Sự mất còn tan hiệp ...
Người Mẹ
Người Mẹ (Tế Hanh) Người mẹ đầu tiên lặng ngó con, Nao nao nghe tự đáy tâm hồn, Nỗi niềm xương thịt tan như nước Sự sống nhân đôi, sóng dập dồn Mới mẻ người mang một mối tình Bàng hoàng cơ thể chói tâm linh Từ ta-như-thế sang ta-phải Người đứng cao hơn số phận mình. Trông đứa hài nhi thịt thắm tươi Y nguyên người gặp lại thân người Tưởng đà chia xẻ trong sinh ...
Hoàng Hôn
Hoàng Hôn (Tế Hanh) Trái tim hấp hối của ngày tàn Ứa lệ chan hòa ám thế gian Ấy lúc trời cao buồn goá bụa Cúi ôm trái đất đỡ băng hàn Có phải vì tôi kiểu cách đâu! Khách quan, ngoại cảnh gợi khêu sầu Hư vô, ý chết luồn trong gió, Hồn đứng bơ phờ trước vực sâu Lẻ loi cho đến cả bên chân Cái bóng trung trinh cũng chẳng quầng Tay trái thờ ơ, tay phải lạnh Hững hờ buông ...
Một Làng Thương Nhớ
Một Làng Thương Nhớ (Tế Hanh) Làng ấy, buồn ủ rũ một bên sông Hồn thương nhớ đắm chìm trong dĩ vãng Thuở phong lưu, sắc đời đầy tươi sáng Tơ lụa vàng chói rạng khắp bao thôn Dưới trời xanh, soi biếc cả tâm hồn Dâu tăm tắp từ đồng ra đến bãi Đi hái lá, buổi chiều về cô gái Vẳng lời ca ân ái khúc xuân tình Tiếng chim ca nô nức với bình minh Người thôn nữ thấy lòng như ...
Không Đề (I)
Không Đề I (Tế Hanh) (Những đoạn thơ về tình yêu) Em là cơn gió mát lừng Thổi rung tất cả lá rừng đời anh Em là giòng nước long lanh Soi trong tất cả đồng anh đợi chờ Đêm dày anh bước bơ vơ Em đem nắng dọi tan bờ sương che Thể tình anh sống si mê Em đem mắt đẹp gọi về với thơ * Yêu em, trao cả tâm hồn, Lòng thu ngày vắng, tình dồn dặm xa Ngàn năm sau, chỗ đôi ...
Bình Luận Mới Nhất